| | Thơ mới in trên các Báo, các trang web Văn Nghệ | |
|
| Tác giả | Thông điệp |
|---|
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | Tiêu đề: Re: Thơ mới in trên các Báo, các trang web Văn Nghệ Mon Apr 16, 2012 3:29 pm | |
| Mẹ
“Mẹ già như chuối chín cây” Thời gian nặng chuyến đò đầy chông chênh Chở bao câu hát bồng bênh Gió đưa gió đẩy mông mênh chín chiều.
Chiều nay chim vịt kêu nhiều Xiên xiên nắng đến, xiêu xiêu mưa về Lá vàng vàng nhói chân đê Hoàng hôn tím tím lối về mẹ xưa Đâu thời thúng gạo rổ dưa Mặt trời mẹ gánh sớm trưa chợ làng?
Con giờ hết bước đa đoan Đi tìm bóng mẹ bàng hoàng nỗi đau Cù lao chín chữ cao sâu Nổi chìm chìm nổi bạc đầu mới hay!
Muộn màng khóc ướt gió mây Trên cao phải bóng trăng gầy mẹ tôi?
(Tạp chí Văn Nghệ Tiền Giang tháng 11- 12 năm 2011)
Thanh Trắc Nguyễn Văn |
|
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | Tiêu đề: Re: Thơ mới in trên các Báo, các trang web Văn Nghệ Wed Apr 25, 2012 8:09 pm | |
| 
Bài thơ Nửa đời và bốn bi kịch lớn của con người
1. Bi kịch thứ nhất: Bi kịch trong tình yêu
Nửa đời Nhỏ lệ làm sông Thuyền yêu chèo mãi Vẫn không thấy bờ.
Với giọng thơ lục bát nhưng Thanh Trắc Nguyễn Văn đã vận dụng lối ngắt nhịp biến 2 câu thơ lục bát 6- 8 thành 2- 4 - 4 - 4 để tạo nên một âm điệu vừa trữ tình vừa khoắc khoải bi thương. Yêu như trong bài thơ thì làm sao giữ gìn hạnh phúc được? Yêu là phải có nghị lực vươn lên. Tôi nhớ một bài thơ khác cũng của Thanh Trắc Nguyễn Văn, đã có một ý thức và một cách xử lý trong tình yêu hoàn toàn khác hẳn:
Cầm lên một trái khổ qua Khổ mà kêu khổ đúng là khổ thôi Yêu nhau leo núi vượt đồi Chia bùi xẻ đắng khổ rồi cũng qua! (Trái khổ qua – Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Bi kịch trong tình yêu chính là sự ủy mị, sướt mướt. Nước mắt chỉ làm người ta thương hại chứ không giữ được tình yêu. Khoảng những năm 1980 Liên Xô có bộ phim nổi tiếng Mat-xcơ-va không tin vào những giọt nước mắt. Nay qua bốn câu thơ đầu của bài thơ Nửa đời nên có thêm một thành ngữ mới: ”Tình yêu không giữ được từ những giọt nước mắt”. Hình ảnh và hình tượng bài thơ rất đắt: ”Nhỏ lệ làm sông”, ”Thuyền yêu chèo mãi/ Vẫn không thấy bờ” gợi đến những hình ảnh đã có từ rất lâu trong tình yêu: ”biển tình”, ”biển ái” nhưng nghiệt ngã hơn rất nhiều. Cái giá phải trả của một người không có ”bản lĩnh” trong tình yêu cũng thật đáng thương ”thuyền yêu chèo mãi vẫn không thấy bờ”. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã khéo léo dùng tu từ và nghệ thuật đúc kết cho người đọc một kinh nghiệm trong tình trường mà chắc có lẽ anh đã từng ít nhiều trải nghiệm qua.
2. Bi kịch thứ hai: Bi kịch của những người muốn làm ”nhà thơ”
Nửa đời Xếp chữ làm thơ Chữ “tình” đi mất Bỏ “khờ” chèo queo.
Chưa bao giờ nước ta lại có rất nhiều người làm thơ như hiện nay. Người làm thơ thì nhiều nhưng những nhà thơ đúng nghĩa thì lại rất ít. Thơ phải viết ra từ cảm xúc, từ nghệ thuật tinh tế. ”Sáng tác” thơ mà xếp chữ cho ra một bài thơ có vần, có điệu như quay một khối rubik thì còn gì là thơ! Đó là ”thợ thơ” thì đúng hơn! Tôi còn nhớ có lần nghe một ”nhà thơ ” tự phong ở một câu lạc bộ thơ nọ, tuổi cũng đã lục tuần, lên hội trường đọc những câu thơ ngô nghê như sau:
Sáng nay mùng tám tháng ba Chào mừng đại hội các bà các cô...
Nghe thật tức cười nhưng cũng thật giật mình vì nghe đâu ”nhà thơ” này đã xuất bản được hơn tám tập thơ và hiện đang chuẩn bị xuất bản tập thơ thứ chín! Thế mới hay làm thơ thì dễ nhưng làm thơ để đi được vào lòng người thì khó vô cùng. Cái giá phải trả của những người làm thơ loại này là đến một lúc nào đó họ mới hiểu ra mình đã quá dại dột. Họ làm thơ ”tình” nhưng chỉ để người ta xem xong và cười, có người còn xấu miệng hơn bảo họ là những kẻ háo danh. Đó chính là chữ ”khờ” của những ”nhà thơ” không có thực tài. Tuy nhiên đây là bi kịch rất dễ thương. Họ ”khờ” vì sự đam mê nghệ thuật quá đáng của mình. Có thể sự đam mê đó gây phiền nhiễu cho nhiếu người khác nhưng không hề gây ra nguy hại nghiêm trọng cho xã hội. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng tu từ nhân cách hóa cho chữ ”tình” và chữ ”khờ” để biểu hiện một cách thật sinh động và cũng thật hài hước:
Chữ “tình” đi mất Bỏ “khờ” chèo queo
Nhìn chung Thanh Trắc Nguyễn Văn đã khá thành công khi anh tạo nên một tiếng cười vui nhưng đầy cảm thông cho loại bi kịch đáng yêu này.
3. Bi kịch thứ ba: Bi kịch trong kinh doanh
Nửa đời Bán mảnh trăng treo Tháng năm rơi trắng Cái nghèo còn mang.
Đã là nhà thơ hầu hết ai cũng có chút bệnh ngông! Ở Trung Quốc có nhà thơ Lý Bạch nhảy xuống dòng sông ôm trăng mà chết. Ở Việt Nam ta thì có nhà thơ Hàn Mặc Tử cũng đòi bán trăng trên trời! Nhiều người khác cũng thế, họ kinh doanh rất nhiều thứ và nhiều người trong số đó đã phải cam chịu thất bại, chẳng hạn như những người ”kinh doanh thơ”. Trong một bài thơ trào lộng nhà thơ Tản Đà cũng đã từng kể chuyện ông gánh ”đống thơ ế” lên bán chợ trời!
Ở đây Thanh Trắc Nguyễn Văn dùng tu từ ẩn dụ ”mảnh trăng treo” để nói lên những cái gì rất đẹp và rất nghệ thuật. Nhưng cái đẹp, cái nghệ thuật ấy chưa chắc đã kiếm ra tiền! Kết quả là gì? Là hơn ”nửa đời” người kinh doanh, đầu tư nhưng trắng tay vẫn hoàn trắng tay! Họ hoàn toàn hiểu những điều gì họ đã và đang làm nhưng chưa chắc họ đã nhận được sự đồng cảm của những người thân. Có những người luôn bị vợ hoặc con cái chì chiết là ”vô dụng” hoặc nặng nề hơn ”là đồ ăn hại”!
Câu thơ thật phũ phàng:
Tháng năm rơi trắng
Không sinh được lợi lại còn bị mất thời gian:”tháng năm rơi”. Càng đọc, càng ngẫm nghĩ lại càng thêm chua xót. Thật đúng là ”Cơm áo không áo không đùa với khách thơ” (Thơ Xuân Diệu).
4. Bi kịch thứ tư: Bi kịch cho những người đi tìm hạnh phúc
Nửa đời Nhặt giấc mơ hoang Một đêm vấp nhớ Bàng hoàng tìm em.
Nhân vật trong bài thơ hình như yêu rất nhiều. Anh ta luôn mơ đến những mối tình cao và xa đối với những nàng hoa hậu chân dài. Những chuyện tình đó thật phù phiếm và không thực. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng hình ảnh rất sinh động để diễn tả :
Nhặt giấc mơ hoang
Vâng đúng vậy, loại tình yêu đơn phương chỉ một chiều, không cân xứng kiểu như Trương Chi yêu Mỵ Nương thì quả thật đúng là một loại bi hài kịch xã hội. Đó là những ”giấc mơ hoang tưởng” không thực tế.
Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng một từ rất ”đắc” đó là ”vấp”! "Vấp” chỉ xảy ra khi người ta không chú ý và giúp con người thật sự được ”bừng tỉnh”! Đã vậy, ở đây còn lại là ”vấp” vào nỗi ”nhớ”. Thật rất mới và rất lạ! Nhờ ”vấp” mà nhân vật trữ tình trong bài thơ chợt ”nhớ” đến một người con gái vẫn còn yêu thương mình thật lòng. Nhân vật vội vã ”bàng hoàng” đi ”tìm em”. Nhưng dù sao cũng đã hơn ”nửa đời” người rồi, không biết ”người ấy” đã mất hay vẫn còn trên dương thế? Nếu vẫn còn liệu người ấy có còn chờ đợi hay đã sang thuyền khác mất rồi? Than ôi!
Hùng Thanh
------------------------------------------------------------------
Nửa đời
Nửa đời Nhỏ lệ làm sông Thuyền yêu chèo mãi Vẫn không thấy bờ.
Nửa đời Xếp chữ làm thơ Chữ “tình” đi mất Bỏ “khờ” chèo queo.
Nửa đời Bán mảnh trăng treo Tháng năm rơi trắng Cái nghèo còn mang.
Nửa đời Nhặt giấc mơ hoang Một đêm vấp nhớ Bàng hoàng tìm em.
(Báo Văn Nghệ Trẻ 14.12.2008)
Thanh Trắc Nguyễn Văn (Bài thơ và bài bình thơ đã được chọn đăng trên trang web văn học Lục Bát ngày 6.4.2012)Nguồn: http://lucbat.com/index.php?tab=news&id=9790[/URL] |
|
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | |
 | |
thanhtracnguyenvan

Tổng số bài gửi: 467 Join date: 31/03/2011
 | Tiêu đề: Re: Thơ mới in trên các Báo, các trang web Văn Nghệ Mon May 14, 2012 3:19 pm | |
|  [/URL] Đêm Huế
Có tiếng gọi như là của gió Ta nhìn lên: bàng bạc tiếng chuông Tiếng chuông rơi ta còn mảnh vỡ Sông Hương buồn rơi mảnh trăng suông.
Có tiếng gọi như là của lá Ta nhìn lên: tim tím trời thu Thu chợt đến như ta vừa đến Phố trở mình lằng lặng ưu tư.
Có tiếng gọi như là của khói Ta nhìn lên: biêng biếc sương đầy Xa đất nước, xa mùa thu ấy Nhớ chưa cầm đã rụng trên tay.
Có tiếng gọi như là của Huế Ta tìm em vời vợi mong chờ! Người viễn xứ mang buồn xa xứ Để bây giờ bật khóc trong mơ. (Báo Tài Hoa Trẻ số 764 ngày 25.4.2012)
Thanh Trắc Nguyễn Văn |
|
 | |
| | Thơ mới in trên các Báo, các trang web Văn Nghệ | |
|